Những thiên thần bất hạnh tại chùa pháp tánh

Chùa Pháp Tánh (tọa lạc trên quốc lộ 50, tổ 10, ấp Kim Điền, xã Tân Kim, huyện Cần Giuộc, Long An) mới được xây dựng lại nên chùa tuy đơn giản nhưng khá thoáng mát và đẹp. Chùa chỉ có 4 sư cô là sư bà trụ trì (năm nay sư bà đã hơn 90 tuổi, không còn đi lại được) và 3 sư cô khác đang thay nhau làm mọi việc trong chùa và nuôi dạy hơn 30 bé sơ sinh bị bỏ rơi. Nhờ duyên lành, một số phật tử gần chùa vẫn hay đến phụ giúp các sư chăm sóc cho các bé mỗi ngày. Buổi tối, nhà chùa phải thuê thêm một số cô giữ trẻ đến ngủ và chăm cùng vì các bé sơ sinh hay ốm vặt, thức đêm – cần người theo dõi cẩn thận.

Năm 2012, khi chính quyền địa phương thông báo với nhà chùa về việc có một bé gái sơ sinh bị bỏ rơi ở cầu thang bệnh viện Cần giuộc và mong muốn chùa nhận nuôi. Trụ trì chùa khi ấy cho rằng, đó là việc thiện nên làm và đồng ý nhận nuôi bé. An Lạc (tên của bé) đến với chùa trong hoàn cảnh như thế! Nhà chùa tin rằng, mọi chuyện đều có nhân duyên của nó. Sau này, An Lạc được chọn làm tên của mái ấm ý nghĩa đặt tại chùa Pháp Tánh. Đó là những chia sẻ của Trụ trì chùa - Thích nữ Tắc Bảo.

Ngoài An Lạc, chùa đang chăm sóc và nuôi dưỡng hơn 40 trẻ khác có hoàn cảnh tương tự. Bé lớn nhất 6 tuổi, nhỏ nhất chỉ 1, 2 tháng.

Các bé bị bỏ rơi khi còn đỏ hỏn. Một số bé được nhặt từ cổng chùa, số khác được người dân phát hiện đem về chùa gửi. Có bé may mắn khi sinh ra được 1,2 tháng mới bị bỏ rơi. Có bé được nhà chùa phát hiện khi còn dây rốn,… Mỗi bé là một phận đời mà các sư cô tin rằng, chính nhân duyên đưa các bé đến đây nên mọi người phải có trách nhiệm chăm sóc, yêu thương các bé.

Từ suy nghĩ đó, các bé được chùa nuôi dưỡng đều được đặt tên, làm giấy khai sinh. Một điều đặc biệt, dù trai hay gái, các bé được trụ trì và các sư cô chọn chữ “An” làm tên lót. Đó là An Lạc, An Cửu, An Liên, An Phương,…với ước muốn cuộc sống sau này của các bé sẽ an yên, hạnh phúc.

Những đứa trẻ trong chùa được các sư cô yêu thương, chăm sóc như người thân của mình. Ngoài một số phật tử gần chùa tình nguyện đến chăm sóc, nhà chùa còn thuê thêm một vài người giữ trẻ đến ngủ và trông vào ban đêm.

Hơn 4 năm làm công quả tại chùa, bà Phương Thúy được xem như người mẹ của bọn trẻ. Từ nhỏ, bà bị tật ở chân nên đi lại khó khăn, hoàn cảnh neo đơn nên bà tình nguyện ở lại chùa để phụ việc. Ngoài quét dọn, thỉnh thoảng bà nhận chăm sóc trẻ phụ các cô. Bao nhiêu năm ở đây cũng là chừng ấy thời gian bà chứng kiến tụi nhỏ lớn dần nên tình cảm ngày càng gắn bó.

“Mấy đứa trẻ ở đây đều rất tội nghiệp ! Các cô chăm trẻ luôn xem mấy bé như người thân của mình. Ai vào thăm cũng thương. Tụi nhỏ như hiểu được hoàn cảnh của mình nên ít khi quấy, khóc mà thường quấn quýt, lễ phép khi có người đến thăm. Tôi không có con nên khi được các bé gọi bằng mẹ nghe thương lắm! Có hôm tôi về nhà có việc, khi quay lại có bé ôm chầm, khóc và nói: Con tưởng mẹ bỏ con! Cứ như vậy nên tôi ở lại chùa luôn” - bà Thúy nói.

An Liên có gương mặt khá thông minh nhưng theo một số tình nguyện viên làm thiện nguyện ở đây, em có chút vấn đề về não nên không được lanh lợi, hoạt bát như mọi người. Tuy nhiên, giữ vai trò “người anh cả” của nhóm nên An Liên rất ngoan, biết phụ các sư cô chăm em khi em bệnh và quấy khóc. Cả khi người lạ đến hỏi chuyện và rủ ra ngoài mua bánh kẹo, em cũng hiền lành trả lời:“Dạ, không được đi với người lạ đâu, còn phải giữ em nữa mà…” – nghe rất thương.

Về tương lai những “chú tiểu bất đắc dĩ” này, sư cô Tắc Bảo cũng cho biết: “Nhà chùa dự định sẽ chăm cho các em lớn đến năm 18 tuổi. Khi đó, tùy quyết định của mình, các em có thể ở lại chùa để đi theo duyên phật hoặc ra đời bắt đầu cuộc sống mới. Sư bà và các cô đều mong muốn các em khỏe mạnh, thông minh để có những quyết định đúng trong tương lai cho cuộc đời mình."

Cô T. (một người thiện nguyện hay đến chùa chăm các bé) chia sẻ: “Tôi bán thức ăn sáng ngoài đầu chợ. Cứ ngày nào bán xong là vô đây chơi với tụi nhỏ, chăm ăn uống cho tụi nó phụ chùa rồi mới về nhà. Tôi có cháu ngoại rồi, có 2 đứa. Tụi nó ở quê cũng bằng tụi nhỏ này nè nhưng mà có đầy đủ cha mẹ, ông bà nên sướng hơn. Mình lên thành phố kiếm sống, sau giờ bán thì vào đây chơi vừa đỡ nhớ cháu vừa làm được việc lành…”

Chẳng biết có phải nhờ duyên trời hay không mà đa số các bé ở đây đều cứng cáp, khỏe mạnh và rất ngoan. Nhìn bọn trẻ chơi đùa hồn nhiên cùng nhau như anh em một nhà sẽ khiến bất kì ai cũng phải vui lây niềm vui đó. Các em đã mất đi điều quan trọng nhất của một đứa bé cần và đáng được có, đó là gia đình với đầy đủ cha mẹ và tình yêu thương. Nhưng may mắn rằng đời còn những sư cô như các cô ở chùa Pháp Tánh và những tấm lòng thiện nguyện của các cô chú, anh chị dành cho các em. Mong rằng với những tình cảm ấm áp ấy, các em sẽ có thể phát triển trọn vẹn và sớm trở thành những con người có ích cho xã hội sau này. 

Mong lắm thay… những điều an lành dành cho các em.

Mong lắm thay một sự suy nghĩ chín chắn của những người làm cha làm mẹ trước việc dễ dàng phó mặc "nhúm ruột" của mình cho trời đất, bỏ mặc chúng giữa cuộc sống xô bồ ngoài kia...